Sống ở đời này, đã khiến cho người thì ít nhất cũng phải mang lại ích lợi cho phố hội, cho gia đình họ hàng. Vậy người tu luyện không màng lợi danh, ko mơ sang giàu phú quý, thì họ làm được gì cho thế cục này.
Dưới đây là câu chuyện nói lên rằng đã làm cho người thì phải hữu ích cho thị trấn hội.
tương truyền rằng lúc Lão Tử cưỡi trâu xanh đi qua cửa Hàm Cốc với gặp một ông lão tóc bạc trên 100 tuổi. Ông nói ông đã hưởng một cuộc thế thái bình và thư nhàn, còn các người http://minhbao.net/ khác lại khốn khổ đối với nguyện vọng của họ. Lão Tử bảo ông hãy đem đến 1 hòn đá và một viên gạch, hỏi ông lão chọn thứ nào. Ông lão đã chọn viên gạch. Lão Tử lại hỏi:
"Hòn đá sống lâu hay viên gạch sống lâu ạ?"
Ông lão nói:
"Đương nhiên là hòn đá".
Lão Tử thanh thoát cười nói:
"Hòn đá trường sinh hơn nhưng mọi người không chọn, viên gạch đoản thọ nhưng mọi người lại chọn, chẳng qua là sở hữu tác dụng và vô ích. Vạn vật cũng thế. Thọ tuy ngắn mà hữu dụng, mọi người đều chọn, đều thích, đoạn mà không đoản. Thọ tuy trường nhưng không với tác dụng, mọi người bỏ qua, mặc nhiên chẳng chú ý nên trường mà lại đoản".
Câu chuyện rõ ràng nhắc lên 1 đạo lý rằng, đã làm người trong cõi đời này thì phải mang lại ích lợi sắp nhất là cho người thân gia đình, tiếp tới là bạn bè thân quyến, xa hơn là cho xã hội. Người như thế mới là có ích, còn như vị lão niên, với sống đến vạn năm mà chẳng giúp ích gì cho người nào thì liệu có ai cần đến ông. Hay vị Tien Zhong chỉ vì bảo toàn tính mạng mà trở nên người vô bổ, há chẳng hề uổng một kiếp làm cho người.
Vậy thì các người tu luyện rời xa trần ai, lên núi sâu rừng già để tu Đạo theo phép tu luyện của Đạo gia thì chẳng phải là vô dụng, còn những tăng nhân đi vân du nhận của bố thí thì thấp cũng là chẳng dùng được, vì họ với giúp ích được gì cho thế cục này, mà còn là gánh nặng của xã hội. Người tu luyện tâm không màng lợi danh, vậy hỏi họ sống trong cuộc đời này nếu ko vì lợi danh thì vì mẫu gì?
Thực ra câu chuyện trên là để phê phán các người ko mang tuyệt vời sống, sống thế cục vô vị, họ ko mất gì cả nên cũng chẳng được gì. các người này sao có thể đem so với người tu luyện .
Sống trong đời ai cũng phải sở hữu lý tưởng sống, người muốn no đủ thì kiếm kế kinh doanh, người muốn được nức danh, thì học làm cho diễn viên, ca sĩ. Còn người tu luyện, họ muốn đi tậu ý nghĩa nhân sinh, muốn thoát khỏi thống khổ của đời người nên theo phép tu Phật, tu Đạo. Thế nên, họ cũng là người trong xã hội này, chỉ khác người ta ở dòng hoàn hảo sống.
Người muốn kinh doanh thành đạt phải bỏ bao tâm lực, nào là sắm vốn, địa điểm kinh doanh, phải Tìm hiểu nhu cầu người dùng, lúc nào cũng tong tả. Còn người muốn nức danh thì phải khổ luyện, trong khoảng kiểu dáng, học thức, phương pháp đi đứng, nói chuyện, tất tần tật mọi thứ để với thể hóa thân vào nhân vật và làm cho rung động trái tim khán kém chất lượng.
Người tu luyện cũng vậy, họ cũng phải đánh đổi đầy đủ thứ để làm bậc chân tu. Người tu luyện chân chính khi bị đánh, bị lăng nhục, thậm chí còn bị người ta nhổ nước miếng vào mặt, vẫn phải nhẫn nhịn, và thậm chí cũng không được để tâm oán thán. Người tu luyện đối mặt với mĩ nhân tuyệt sắc, cũng ko được động tâm sở hữu chút tơ vương, như cách đường tăng khổ sở từ khước Tây Lương Nữ Quốc.
Chạy theo danh lợi sắc thì dễ, nhưng giữ vững tâm mình trước nhất thảy cám dỗ chẳng hề chuyện thuần tuý. giả sử trục đường tăng ngày đấy không vượt qua được quan ải mỹ nhân này, có lẽ con đường tu luyện của ông đã kết thúc, và hành trình tu luyện cực khổ về miền tây thiên đấy coi như bỏ sông bỏ bể.
Tu luyện chẳng hề là tuyến phố tiện lợi để những người nào bồng bột tạm bợ vì chán lánh hồng trần mà bước vào. Tu luyện là trục đường gian khổ, tu luyện bỏ các thứ không tốt của phần xác giết thịt con người. Liệu trong chúng ta, ai với thể như thái tử Tất Đạt Đa trong khoảng bỏ cả vương quyền để khiến cho 1 tu sĩ khất thực nơi thế nhân.
Trốn vào núi sâu rừng già cũng chỉ là 1 phương cách để giữ tâm không sa ngã, sống trong chốn lợi danh phù hoa này mà có thể giữ tâm không động, không để bị cuốn trôi theo dòng mới là khó nhất.
có người vẫn sẽ nhắc rằng, kinh doanh thì kiếm lợi cho bản thân, gia đình và làm cho giàu cho phố hội; người ca sĩ diễn viên ngoài tạo được tên tuổi cho bản thân thì còn vững mạnh nền nghệ thuật nước nhà, khiến cho đẹp cho đời, cho đất nước; còn người tu luyện thì làm được gì cho đời?
Thực ra, kinh doanh muốn phát đạt phải theo đạo buôn bán, làm cho nghệ thuật muốn xây dựng tên tuổi trong tương lai thì mẫu tâm người nghệ sĩ rất quan yếu. ví như người kinh doanh trái đạo đức thì họ không những hại cho gia đình mà còn hại cả phố hội. Người nghệ sĩ nếu như không có cái tâm cao quý thì họ dễ dàng vì tiền mà tạo ra những thứ nghệ thuật biến dị đầu độc thế nhân. Thế nên, người mang lại ích lợi cho xã hội là người tu luyện hành theo Đạo, chứ chẳng phải là người theo nghành nghề gì.
Người tu luyện nếu như không buông bỏ được danh lợi sắc, sa ngã vào thói hư tật xấu của trần gian, không tuân thủ môn quy tu luyện, thì cũng chính là loại họa loạn thị trấn hội, ví như sở hữu vị sư nào chậm triển khai ở đất Thái, du hành tàu bay, tay ôm ấp gái đẹp, hay chuyện dựng chùa lập miếu để trục lợi, kết bè tạo phái.
Còn người tu luyện chân chính thì sao? nếu như người nào một lần tới đất nước hạnh phúc nhất toàn cầu là Buhtan, người ta sẽ thấy đa số người dân tại đây đều là người tu Phật, họ một lòng kính ngưỡng Thần Phật, từ vua chúa cho tới thứ dân. Hạnh phúc của họ không tới trong khoảng việc có bao lăm tiền. Cuộc sống bình dị, hòa hợp có bỗng dưng, họ chẳng phải tất tưởi chạy theo mọi thứ, cũng không hề làm quần quật cả ngày để phục vụ được thật phổ quát tiền nhằm thỏa mãn các ham muốn ko có điểm dừng.
phải chăng chậm tiến độ chính là điều mà người tu luyện chân chính có lại? thấp họ chính là lời nói nhở chúng ta đi chậm lại trên tuyến đường bôn ba tong tả này, và khuyên chúng ta giữ mình ở trong Đạo, sống biết hành thiện, và chớ khiến cho việc ác vì nhân quả luân hồi, thiện ác đều mang báo.
1 nâng cao nhân vân du dầm dãi nắng mưa, đánh đổi hết thảy tiền tài vật chất của bản thân, mong nhận được của bố thí, cũng chỉ là để kêu gọi chút thiện lương nơi con người. Người bố thí chính là người đã hành việc thiện, tích đức, tương lai vì mối nhân duyên thiện lành này mà được phúc báo, các cay nghiệt bởi thế mà có thể tiêu tan, nên vân du khất thực còn gọi là hóa duyên.
Đạo của Lão tử ngày xưa chính là dạy con người sống Chân, Pháp của Đức Thích Ca Mâu Ni ngày đó chính là khuyên con người hành Thiện. từ chậm tiến độ, muôn dân sở hữu được cuộc sống an hòa, thái hoà, người dân luôn trong tâm thái thong thả, ko tranh không đấu, cuộc sống thần tiên.
Vậy thì, đâu là hạnh phúc và lợi ích đích thực mà thị trấn hội hiện tại cần đến? có nhẽ mỗi chúng ta hãy tự đặt cho mình thắc mắc này, trước lúc hỏi rằng, người tu luyện thì khiến cho được gì cho đời?
Từ khóa: tu luyen
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét